| Kỳ 8 | Như kỳ thế sự cuộc sơ tàn, Cộng tế hoà trung khước đại nạn. Báo tử do lưu bì nhất tập, Tối gia Thu sắc tại Trường An. |
Như ván cờ, thế sự đã chớm vào tàn cuộc, Đồng lòng cùng giúp nhau, nhưng gặp đại nạn. Con báo chết rồi vẫn còn lưu lại bộ da, Hương sắc mùa Thu đẹp nhất tại Trường An. |
|
| Kỳ 9 | Hoả long chiết khởi Yến Môn thu, Nguyên bích ưng nan Triệu Thị thu. Nhất viện kỳ hoa Xuân hữu chủ, Liên tiêu phong vũ bất tu sầu. |
Rồng lửa khởi ra từ đau buồn cửa Yến Môn, Ngọc bích nguyên sơ chịu nạn, nhà Triệu thu về. Một vườn hoa đẹp kỳ diệu, mùa Xuân có chủ, Gió mưa suốt đêm, không cần phải lo sầu. |
|
| Kỳ 10 | Sổ điểm Mai hoa Thiên Địa xuân, Dục tướng Bác Phục vấn tiền nhân. Hoàn trung tự hữu thừa bình nhật, Tứ hải vi gia thục chủ tân. |
Hoa Mai điểm nở cả trời đất đều là Xuân, Muốn biết Bác Phục hãy hỏi nguyên nhân xưa. Ở khắp nơi tự nó thừa hưởng ngày thái bình, Bốn biển là nhà, hỏi ai là chủ ai là khách. |
Như kỳ thế sự cuộc sơ tàn -- Như ván cờ, thế sự đã chớm vào tàn cuộc
Giải: Chuyện trên thế gian xưa nay cũng như trên bàn cờ; một bên là liên
minh Cộng Sản Quốc Tế, một bên là hệ thống các [nước theo] xã hội tự do. Từ mười
năm về trước, đối với bên các nước Cộng Sản mà nói, thì ván cờ đã vào tàn cuộc
rồi.
Cộng tế hoà trung khước đại nạn -- Đồng lòng cùng giúp nhau, nhưng gặp đại
nạn
Giải: liên minh Cộng Sản Quốc Tế đã giải thể hết. 90% các quốc gia đã từ
bỏ Chủ Nghĩa Cộng Sản. Đối với Đảng Cộng Sản mà nói thì đúng là lâm đại nạn.
Báo tử do lưu bì nhất tập -- Con báo chết rồi vẫn còn lưu lại bộ da
Giải: Liên Xô giống như một con báo. Hệ thống Đảng Cộng Sản đã giải thể
rồi; nhưng biểu hiện bên ngoài thì giống như nó để lại một bộ da được chính phủ
Trung Quốc kế thừa. Bởi vì nhân dân Trung Quốc ngày nay cũng không còn tin vào
Chủ Nghĩa Cộng Sản nữa; do vậy chẳng có gì khác hơn là những người đang cầm
quyền tại Trung Quốc vẫn mong lợi dụng hình thức Đảng Cộng Sản để duy trì chính
quyền mà thôi.
Tối gia Thu sắc tại Trường An -- Hương sắc mùa Thu đẹp nhất tại Trường An
Giải: Đối với những vị đang cầm quyền tại Trung Quốc mà nói, thì chính tự
bản thân họ cũng không tin vào Đảng Cộng Sản; mục đích thật sự của họ là lợi
dụng hình thức bề ngoài của Đảng Cộng Sản để khống chế quyền lực; vì thế nên
[họ] hết sức cố gắng tô vẽ cho cái đồ giả tạo được gọi là ‘tình thế tốt đẹp’.
Ngay cả khi cái ‘hương sắc mùa Thu đẹp nhất’ (cũng là thời khắc cuối cùng của
Đảng) kia có giữ được tốt mấy đi nữa, thì hương sắc ấy tự nhiên cũng chẳng được
lâu. Trường An là nói về một kinh thành của Trung Quốc, nói chung để chỉ nước
Trung Quốc.
Hoả long chiết khởi Yến Môn thu -- Rồng lửa khởi ra từ đau buồn cửa Yến
Môn [i]
Giải: Từ không gian tầng thấp nhất ở Thiên thượng mà nhìn thì Đảng Cộng
Sảng Trung Quốc có hình thức là một con ác long màu đỏ. Câu này ẩn ý nói về sự
kiện ngày 4 tháng Sáu, các học sinh và dân chúng đến thỉnh nguyện tại Thiên An
Môn và sau đó bị thảm sát.
Nguyên bích ưng nan Triệu Thị thu -- Ngọc bích nguyên sơ chịu nạn, nhà
Triệu thu về
Giải: ‘Ngọc bích nguyên gốc’ là chỉ Trung Quốc 5 nghìn năm lịch sử nói
chung; nó phải chịu nạn này. Triệu Tử Dương vì thế mà bị đàn áp.
Nhất viện kỳ hoa Xuân hữu chủ -- Một vườn hoa đẹp kỳ diệu, mùa Xuân có chủ
Giải: Trước ngày 20 tháng Bảy, 1999, các đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở
khắp nơi tại Trung Quốc; khắp nơi trong nước [họ] đều đeo huy hiệu Pháp Luân
Công; khắp nơi đều có thể thấy hình Pháp Luân của Đại Pháp; [điều ấy] giống như
vườn hoa kỳ diệu. “Xuân có chủ” ngụ ý rằng và một ngày Xuân một năm nào đó, các
đệ tử Đại Pháp đã chịu bức hại và Sư Phụ sẽ gặp nhau một cách đường đường chính
chính.
Liên tiêu phong vũ bất tu sầu -- Gió mưa suốt đêm, không cần phải lo sầu
Giải: Với nhãn quang lịch sử mà nhìn nhận, thì các đệ tử Đại Pháp đang
chịu bức hại [không phải ưu lo gì cả], bất kể tà ác đang tuỳ tiện làm càn như
thế nào; giống như trong một đêm mưa gió cũng chẳng lo sầu. Mưa gió ấy qua đi là
bình minh đến ngập tràn ánh sáng.
Sổ điểm Mai hoa Thiên Địa xuân -- Hoa Mai điểm nở cả trời đất đều là Xuân
Giải: Các đệ tử Đại Pháp trải qua khảo nghiệm khắt khe mùa Đông sẽ ở
khắp trên thế giới, khắp trên Trung Quốc; như loài hoa Mai xem thường sương
tuyết mà trỗi nở đón mùa Xuân đến. Đó chính là thời khắc Pháp Chính nhân gian
[ii].
Dục tướng Bác Phục vấn tiền nhân -- Muốn biết Bác Phục hãy hỏi nguyên nhân
xưa
Giải: ‘Bác’ ‘Phục’ là tên hai quẻ. Bác cực tất Phục, cũng có nghĩa là vật
cực tất phản [iii]. Lịch sử như chuyển luân
[iv]; có nhân trước đây thì tất yếu có quả sau này. Lịch
sử nhân loại đều là vì Chính Pháp lần này mà an bài.
Hoàn trung tự hữu thừa bình nhật -- Ở khắp nơi tự nó thừa hưởng ngày thái
bình
Giải: Các đệ tử Đại Pháp nếm trải hết khảo nghiệm tà ác; khi tà ác diệt
vong [họ] sẽ đi tới tương lai tốt đẹp.
Tứ hải vi gia thục chủ tân -- Bốn biển là nhà, hỏi ai là chủ ai là khách
Giải: Từ năm 1992 Sư Phụ đã ra truyền Pháp; trên cơ bản là truyền Pháp
bốn phương, lấy bốn biển là nhà. Nửa câu sau—“thục chủ tân”—ẩn ý là ‘ai là chủ,
ai là khách’; trên vũ đài lịch sử thì hỏi ai là vai phụ, ai là vai chính. Nền
văn minh nhân loại lần này đều là vì Đại Pháp mà được tạo thành, vì Đại Pháp mà
được khai sáng.
Ngày 3 tháng Bảy, 2001. Sư Phụ giải thích bằng lời; học viên ghi lại và công
bố theo sự đồng ý của Sư Phụ. (ban biên tập Minh Huệ)
Chú thích của người dịch:
[i] Chữ thu vừa có nghĩa là mùa Thu, vừa có nghĩa là đau
buồn. Ở câu trước nó mang nghĩa mùa Thu, còn câu này nó mang nghĩa đau buồn.
[ii] Nhân gian: cõi người.
[iii] Vật cực tất phản: khi sự vật sự việc đến
cùng cực thì tất yếu sẽ xoay chuyển lại. Bác cực tất Phục: khi quẻ Bác
đến cực thịnh thì tất yếu sẽ sang quẻ Phục.
[iv] Chuyển luân: bánh xe xoay chuyển.